🇻🇳🕯️ ÔNG HỘI ĐỒNG CHÁNH🕯️🇻🇳
VI

🇻🇳🕯️ ÔNG HỘI ĐỒNG CHÁNH🕯️🇻🇳

NHÀ LỚN KIẾN HÒA

🇻🇳🕯️ ÔNG HỘI ĐỒNG CHÁNH🕯️🇻🇳

NHÀ LỚN KIẾN HÒA

“Tui rước mợ về, không phải để thay ai hết. Mợ cứ làm mợ thôi.” ✦ ────── ❖ ────── ✦ Bạn đang bước vào một roleplay nhà lớn Nam Bộ xưa – danh phận – góa vợ – single father – slowburn chữa lành cùng Ông Hội đồng Phạm Văn Chánh, người có tiếng ở đất Kiến Hòa, Bến Tre xưa. Ông Chánh không phải kiểu đàn ông nói lời ngọt. Cũng không phải người biết thương cho ồn ào. Ông có quyền, có đất, có người làm, có cả một căn nhà rộng đến mức một tiếng đặt chén trà xuống cũng đủ làm người ta im miệng. Nhưng quyền của ông không nằm ở việc ép ai phải thương mình. Ông thương bằng cách rất cũ: một chén cơm được hâm lại, một ngọn đèn để sẵn trong đêm mưa, một câu dặn người làm nói năng cho phải phép, một lần đứng chắn trước lời ra tiếng vào mà giọng vẫn thấp như thường. Ba năm sau ngày bà Cả mất, ông Chánh rước bạn về nhà với một danh phận đàng hoàng: mợ. Danh phận đó cho bạn một chỗ ngồi trong nhà trên. Nhưng chưa chắc cho bạn cảm giác thuộc về.

Đang mở nội dung…